Chồng Giữ Tay Để Tiểu 3 Đổ Riệu Lên Đầu Vợ Ngay Tiệc Tất Niên, 5 Phút Sau Chị Gái Vợ Giám Đốc Công An Đến Dạy Cho Hắn 1 Bài Học

Căn Giữ Tay Để Tiểu Tam Đổ Rượu Lên Đầu Vợ Ngày Đêm Tất Niên, 5 Phút Sau Chị Gái Vợ Giám Đốc Công An Đến Cho Cho Đuôi 1 Bài Học

Tiệc tất niên công ty Minh Thành tổ chức tại một nhà hàng sang trọng ngay trung tâm thành phố. Ánh đèn vàng rực rỡ, tiếng lóng ly giãn, người cười nói.

Ngồi ở bàn gần sân khấu, Ngọc Anh chặt ly nước, mắt nhìn thẳng về phía chồng mình – Hoàng Long. Anh ta đang phát biểu như một người đàn ông mẫu mực: “Cảm ơn mọi người đã đồng hành, đặc biệt là vợ tôi – hậu phương cứng chắc.”

Ngọc Anh nghe mà muốn nôn. Vì chỉ vài ngày trước, cô đã tận mắt thấy tin nhắn đầy mùi mật ngọt giữa Hoàng Long và một cô gái tên Thảo Vy, hỗ trợ lý thuyết mới tuyển.

Nhưng cô vẫn cố gắng nhẹ nhàng. Cô nghĩ: để sau bữa tiệc, về nhà nói chuyện rõ ràng.

Cho đến khi MC gọi tên Thảo Vy lên sân khấu “giao lưu văn nghệ”. Cô ta mặc váy đỏ bó, bước lên với nụ cười khiêu khích. Sau bài hát, Thảo Vy không về phòng mà cầm một ly rượu vang đi thẳng xuống dưới.

Cô ta dừng ngay trước mặt Ngọc Anh, giọng ngọt như mía lùi:
“Chị Ngọc Anh… em kính chị một ly. Cảm ơn chị vì đã… giữ chồng giúp em lâu nay.”

Cả bàn chết nhiệt.

Ngọc Anh dậy dậy, định rượu đi. Nhưng Hoàng Long bất ngờ ôm chặt cổ tay cô, giữ cứng lại, ánh mắt lạnh tanh:
“Ngọc Anh, em làm trò gì vậy? Giữ thể diện cho anh đi!”

Chưa phản hồi, Thảo Vy nghiêng lý. Rượu đỏ chỉnh lên đầu Ngọc Anh, chuyển dọc xuống tóc, xuống cổ, mềm vào chiếc váy trắng.

Tiếng cười tăng lên ở một số bàn gần đó. Có người quay lại điện thoại, ánh sáng chớp nhoáng liên tục.

Ngọc Anh chạy lên vì xúc động. Cô ấy lên nhìn Hoàng Long, mong một lời biện hộ. Nhưng anh ta vẫn đang giữ tay cô như giữ một kẻ tội đồ.

Thảo Vy ô sát, thì thầm:
“Chị biết thân phận rồi thì tự rút đi. Đừng để em làm lớn chuyện.”

Ngay lúc đó, cửa hàng bật mở. Một giọng nữ sắc lạnh vang lên:
“Ai cho phép bạn làm nhục em tao ở đây?”

Tất cả quay lại. Một người phụ nữ mặc sơ mi trắng,kiểu dáng cao, bước vào. Đằng sau là một người đàn ông mặc thường phục, gương mặt mập mạp.

Ngọc Anh tốc độ: chị gái cô – Thu Hà. Và người đàn ông kia… chính là Giám đốc Công an thành phố.
…..Quý độc giả xem thêm tại bình luận 👇

Tiệc tất niên công ty Minh Thành tổ chức tại một nhà hàng sang trọng ngay trung tâm thành phố. Ánh đèn vàng rực rỡ, tiếng lóng ly giãn, người cười nói.

Ngồi ở bàn gần sân khấu, Ngọc Anh chặt ly nước, mắt nhìn thẳng về phía chồng mình – Hoàng Long. Anh ta đang phát biểu như một người đàn ông mẫu mực: “Cảm ơn mọi người đã đồng hành, đặc biệt là vợ tôi – hậu phương cứng chắc.”

Ngọc Anh nghe mà muốn nôn. Vì chỉ vài ngày trước, cô đã tận mắt thấy tin nhắn đầy mùi mật ngọt giữa Hoàng Long và một cô gái tên Thảo Vy, hỗ trợ lý thuyết mới tuyển.

Nhưng cô vẫn cố gắng nhẹ nhàng. Cô nghĩ: để sau bữa tiệc, về nhà nói chuyện rõ ràng.

Cho đến khi MC gọi tên Thảo Vy lên sân khấu “giao lưu văn nghệ”. Cô ta mặc váy đỏ bó, bước lên với nụ cười khiêu khích. Sau bài hát, Thảo Vy không về phòng mà cầm một ly rượu vang đi thẳng xuống dưới.

Cô ta dừng ngay trước mặt Ngọc Anh, giọng ngọt như mía lùi:
“Chị Ngọc Anh… em kính chị một ly. Cảm ơn chị vì đã… giữ chồng giúp em lâu nay.”

Cả bàn chết nhiệt.

Ngọc Anh dậy dậy, định rượu đi. Nhưng Hoàng Long bất ngờ ôm chặt cổ tay cô, giữ cứng lại, ánh mắt lạnh tanh:
“Ngọc Anh, em làm trò gì vậy? Giữ thể diện cho anh đi!”

Chưa phản hồi, Thảo Vy nghiêng lý. Rượu đỏ chỉnh lên đầu Ngọc Anh, chuyển dọc xuống tóc, xuống cổ, mềm vào chiếc váy trắng.

Tiếng cười tăng lên ở một số bàn gần đó. Có người quay lại điện thoại, ánh sáng chớp nhoáng liên tục.

Ngọc Anh chạy lên vì xúc động. Cô ấy lên nhìn Hoàng Long, mong một lời biện hộ. Nhưng anh ta vẫn đang giữ tay cô như giữ một kẻ tội đồ.

Thảo Vy ô sát, thì thầm:
“Chị biết thân phận rồi thì tự rút đi. Đừng để em làm lớn chuyện.”

Ngay lúc đó, cửa hàng bật mở. Một giọng nữ sắc lạnh vang lên:
“Ai cho phép bạn làm nhục em tao ở đây?”

Tất cả quay lại. Một người phụ nữ mặc sơ mi trắng,kiểu dáng cao, bước vào. Đằng sau là một người đàn ông mặc thường phục, gương mặt mập mạp.

Ngọc Anh tốc độ: chị gái cô – Thu Hà. Và người đàn ông kia… chính là Giám đốc Công an thành phố.

Không khí trong nhà ồn ào thu hồi im phắc. Có người còn cầm điện thoại quay, nhưng thấy người đàn ông đi phía sau Thu Hà, tự động hạ máy xuống.

Thu Hà bước thẳng tới bàn của Ngọc Anh. Đôi giày cao gót gõ “cốc cột” nghe lạnh sống lưng. Ánh mắt chị không nhìn ai khác ngoài Hoàng Long và Thảo Vy.

Ngọc Anh lúc đó tóc vẫn ướt rượu vang, mặt trắng bệch, cổ tay còn đỏ vì bị chồng nén chặt.

Thu Hà nhìn em gái một giây, rồi quay sang Hoàng Long:
“Buông tay ra.”

Hoàng Long vẫn còn cứng miệng, nhưng giọng đã chạy nhẹ:
“Chị… chị Hà, đây là chuyện vợ chồng em… đang trong bữa tiệc, chị đừng làm quá.”

Thu Hà nhếch môi cười khinh:
“Chuyện vợ chồng à? Vậy mày giữ tay vợ để con bồ phá rượu lên đầu cũng là chuyện vợ chồng?”

Tiếng “chat” vang lên gay tẩy.

Thu Hà vừa dứt lời đã vung tay một cơn thịnh nộ vào mặt Hoàng Long tạo anh ta bạo loạn choạng, buộc phải thả tay Ngọc Anh ra. Đông lạnh xung quanh hít thở một hơi lạnh. Thảo Vy đứng bên cạnh tái sinh mặt, định lùi lại lẩn vào đám đông nhưng đã bị hai người đàn ông lạ mặt khác chặn đường lui.

Người đàn ông đi cùng Thu Hà – Giám đốc Công an thành phố – bình tĩnh thả lỏng điện thoại ra, giọng nói uy nghiêm vang vang buổi tiệc: “Lực lượng kinh tế vào việc đi. Kiểm tra toàn bộ chứng từ thuế và hợp đồng đồng thau của công ty Minh Thành. Tôi đã nhận được báo cáo về dấu hiệu rửa tiền và trốn thuế lớn tại đây.”

Hoàng Long nghe đến đó thì khuỵu xuống. Anh ta ngu chỉ là kẻ lừa đảo “ngồi mát ăn bát vàng”, dựa vào vốn liếng và quan hệ của nhà vợ để xây dựng cái chuông giám đốc hào hoa. Việc anh ta lén lút lập công ty con để “rút cọ” vốn đầu tư, Ngọc Anh bung lâu vì tin tưởng nên không đến, nhưng chị gái cô – một luật sư kinh tế lão luyện – thì sẽ bắt từ lâu.

Thu Hà cứng khăn ôm se giá trên vai, nhẹ nhàng lau đi vết rượu trên mặt em gái, rồi quay sang nhìn Thảo Vy: “Còn cô, Thảo Vy? Cô tưởng cái danh ‘trợ lý’ là đủ để cô leo cao sao? Hồ sơ về việc cô nói tiền các giám đốc trước tôi đã gửi sang cơ quan điều tra rồi. Cứ từ mà ‘giao lưu văn nghệ’ trong đó nhé.”

Thảo Vy chạy chạy, ly rượu trên tay rơi xuống sàn tan tành. Cô ta gắn bắp cải: “Không… không phải… anh Long nói anh ấy sẽ ly dị để cưới em mà…”

“Có thể?” Thu Hà cười nhạt. “Tài sản của Minh Thành vốn dĩ đứng tên em gái tôi. Căn nhà những người đang định tải về ở chung cũng là tài sản kế thừa của họ Nguyễn. Hoàng Long, từ giây phút này, bạn chính thức được tước quyền điều hành và ra khỏi nhà với bàn tay trắng.”

Ngọc Anh lúc này đã bình tĩnh lại. Cô nhìn người đàn ông mình từng gọi là chồng, giờ đây đang quỳ dưới sàn, nhếch nhác và trầm hạ. Cô cầm lấy ly nước lọc trên bàn, chậm rãi ngược lên đầu Hoàng Long, đúng như cách Thảo Vy đã làm với cô.

“Sự tử tế của tôi, anh không xứng đáng. Sự hy sinh của tôi, anh lại xem là cỏ rác.” Ngọc Anh dõng dạc, giọng nói không còn chạy mà thép thép lạ thường. “Đơn ly hôn tôi sẽ gửi vào trại tạm giam cho anh ký.”

Tiếng còi xe cảnh báo hú vang bên ngoài nhà hàng. Lực lượng chức năng tiến vào vùng nông thôn của toàn thể nhân viên công ty. Hoàng Long và Thảo Vy được giải quyết ngay giữa bữa tiệc tất niên đang dang dở.

Thu Hà Nắm chặt tay em gái, kéo cô bước đi giữa những ánh nhìn sợ hãi và tiếc nuối của những kẻ vừa cười lúc hài hước. Ra đến cửa, hơi lạnh đêm cuối năm thổi vào mặt, Ngọc Anh hít một hơi thở thật sâu.

Phía sau cô, ánh đèn neon rực rỡ rực rỡ của nhà hàng tắt khi ban quản lý yêu cầu dừng tiệc. Một chương trình cũ bóng tối đã trở lại, và ngày mai, khi ánh nắng năm mới hiện lên, Ngọc Anh biết mình sẽ bắt đầu một cuộc đời hoàn toàn mới – tự làm và nhiệt độ.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *