Nhưng khi nhìn mái tóc bạc trắng, phong cách thư giãn của bố, tôi không đành lòng. Tôi cầm giấy nợ, ký tên nhận trả tiền thay thế, rồi thu xếp đón ông về ở chung để tiện chăm sóc.

Một năm trôi qua, cuộc sống không dễ dàng. Tôi làm ngày làm đêm để trả nợ, nhiều khi cơm chỉ có âm thanh rau muốn nhịp nhàng. Vợ tôi cũng phải bỏ mua sắm, thậm chí chí bán cả chiếc xe tay ga mới mua. Đổi lại, tôi thấy nụ cười hiếm hoi trên kính mặt bố khi được sum cùng con cháu.
Đúng một năm kể từ hôm nay tôi ký giấy nợ, bố gọi tôi vào phòng, bảo ngồi xuống. Ông lấy từ kéo dài ra một tờ giấy A4 gấp làm đôi , đặt ngay ngắn trước mặt tôi.
– Đọc đi.
Tôi mở ra… và nhẹ nhàng .
Không phải giấy nợ. Cũng không phải giấy cảm ơn. Mà là bản chúc – trong đó ghi rõ toàn bộ căn nhà 3 tầng giữa phố, cùng mảnh đất hơn 300m2 ở trung tâm thị trấn, đều để lại cho tôi .
Tôi bước lên, chưa đáp ứng được điều gì thì tuyên bố hét cười:
– đời suốt bố chỉ muốn biết… lúc khó khăn, ai mới thật lòng với mình.
Lúc đó, tôi vừa xúc động, vừa mắt. Và cũng chính những giây phút ấy, tôi nghe tiếng bước chân ngoài cửa – là anh cả và anh hai . Ánh mắt họ đóng chặt vào giấy di chúc trên tay tôi, mặt biến sắc…
…
Nhiều năm sau, người con út làm ăn khấm khá, gia đình yên ấm hạnh phúc. Ngày giỗ bố, anh về nhẹ nén hương, đứng trước di ảnh mà xin bồi hồi. Hai người anh, khi biết chuyện bố từng cho em một khoản tiền, cũng có chút chạnh lòng, nhưng rồi cũng ai đó hào hứng. Họ hiểu rằng, những năm tháng bố còn khỏe mạnh, bản thân đã từng mê lo cuộc sống riêng, ít khi ngó ngó, quan tâm.
Con cái đôi khi quên mất rằng cha mẹ khi già yếu không chỉ cần miếng cơm manh áo, mà còn cần thiết nhất là sự có mặt, sự chia sẻ của các con. Cả một đời họ đã âm thầm chăm sóc, nuôi nấng con cái, nghĩ bao giờ kể công, chỉ mong đến lúc cuối đời vẫn thấy con bên cạnh.
Tài sản mà bố để lại ấy, suy cho cùng, không chỉ là sự ưu ái, mà còn là phần thưởng cho con đã luôn ở bên cha lúc khó khăn nhất. Bởi có những món quà không chỉ là tiền bạc, mà là cả một đời yêu thương, Yên lặng gói Rôm trong bàn tay cha.
Và có lẽ, ở đời này, ai chịu thiệt, vất vả để giữ hậu trường, người đó mới thực sự là người có phúc và sẽ luôn có phần.