Vợ cũ đến thăm rồi ngủ lại, nửa đêm nghe âm thanh ngoài phòng khách, hôm sau tôi xin cô ấy tái hôn

Đêm đó tôi nằm xuống mà không thể ngủ được.

Ba năm kể từ ngày ký vào tờ giấy hôn, tôi đã quen với nhịp sống chỉ có 2 bố con. Sáng đưa con đi học, chiều đón về, tối ăn cơm cùng bố mẹ. Cuộc sống không dư dả, nhưng đủ bình yên để tôi tin rằng mình có thể tiếp tục đi như thế, chậm rãi và tĩnh lặng. Tôi từng nghĩ, mọi thứ đã lại rồi.

Cho đến hôm qua.

Cô ấy đứng trước cổng nhà tôi,phong cách quen thuộc nhưng ánh mắt thì lạ lùng hơn xưa. Vẫn là mặt gương, chỉ có ánh nhìn không còn sắc sảo như ngày trước, mà nhiều hơn một chút dè dặt, một chút mong chờ. Cô ấy nói muốn vào thăm. Tôi im lặng vài giây, rồi bấm đầu.

Con trai tôi nhìn thấy mẹ thì thở lại, sau đó chạy ào ào đến ôm chặt. Nó cười, cười rất tươi, nụ cười mà đã lâu rồi tôi không thấy. Tôi đứng bên mép, trong lòng có gì đó vừa ấm lên, vừa phải đau. Có lẽ, 3 năm qua, trẻ con thiếu mẹ nhiều hơn tôi vẫn tưởng.

Cô ấy quay lại chiều, rồi tối. Bố mẹ tôi hỏi han đủ điều, còn con trai thì chim săn mẹ không rời. Tôi định mở lời nhắc cô ấy về, nhưng nhìn cảnh đó, tôi lại không nói được. Cuối cùng, bố mẹ ôm cô ấy lại ăn cơm và ngủ lại với con một đêm. Cô ấy đồng ý rất nhanh, như thể đã chờ sẵn câu nói ấy từ lâu.

Con trai tôi chạy ao đến gặp mẹ khi gặp lại. (Ảnh minh họa)

Tối hôm nay, khi cả nhà đã ngủ, tôi thức dậy đi vệ sinh. Đèn phòng bên ngoài vẫn sáng. Tôi định tắt thì nghe thấy tiếng nói chuyện khe nhẹ nhàng. Là mẹ tôi và cô ấy. Tôi đứng lại, không hiểu vì sao mình không bước tiếp mà cứ đứng yên nghệ.

– 3 năm rồi, sao con không đi bước nữa?

Giọng mẹ tôi trầm và chậm. Cô ấy trả lời rất nhẹ nhàng, nhưng rõ ràng:

– Con không được thả, hãy nhận ra trong lòng chỉ có anh ấy thôi.

Tôi bất giác ngừng thở. Mẹ tôi viết dài:

– Nếu vậy, sao hồi phục hai đứa trẻ lại hôn mê?

Cô ấy im lặng một lúc, rồi nói, giọng chạy:

– Tại con sai. Khi đó con chỉ nghĩ đến chuyện kiếm tiền, nghĩ chỉ cần mang theo kinh tế thì gia đình sẽ ổn định. Con không để ý đến anh ấy, không ở bên anh ấy nhẹ lòng nhất. Con mạnh quá, đến khả năng làm cho anh ấy thấy mình vô dụng.

Những lời khuyên như vậy đã từng được gõ vào tôi. 3 năm qua, tôi từng vô địch cô ấy vô tâm, từng cho rằng cô ấy chọn tiền bạc thay vì gia đình. Nhưng tôi chưa bao giờ nghĩ, phía sau sự lạnh lùng lại là một nỗi sợ hãi.

vợ cũ nói tiếp:

– Con sợ, sợ nếu con không chứng minh được mình có thể lo cho cả nhà, thì một ngày nào đó anh ấy sẽ tự rời đi vì nghĩ mình là gánh nặng.

Mẹ tôi im lặng rất lâu rồi mới nói:

– Vợ chồng sống với nhau, đâu chỉ cần tiền. Quan trọng là được hiểu và ở bên nhau.

Tôi quay về phòng, xuống mà không thể ngủ được. Mọi ký ức cũ ùa về. Đó là những đêm tôi nằm viện, cô ấy tất bật với công việc, những bữa cơm lạnh lạnh, những lần tôi muốn nói chuyện nhưng lại thôi vì sợ làm phiền. Hóa ra, cả hai chúng tôi đều yêu, chỉ là yêu theo cách phục vụ về nhất.

Đêm đó tôi không có tài ngủ nổi. (Ảnh minh họa)

Sáng hôm sau, tôi gọi cô ấy dậy sớm hơn mọi ngày. Cô ấy còn ngái ngủ, hỏi tôi:

– Anh gọi em dậy sớm vậy làm gì?

Tôi nhìn cô ấy, người phụ nữ từng là vợ tôi, từng rời xa tôi trong cơn đau đớn, rồi nói một câu mà chính tôi cũng không ngờ mình có thể nói ra:

– Anh đưa em đi một nơi.

– Đi đâu?

Cô ấy hỏi, giọng vẫn còn mơ hồ.

– Đi làm thủ tục liên tục kết thúc.

Tôi cười đáp. Cô ấy thanh thản người, nhìn tôi rất lâu, đôi mắt đỏ lên nhưng không hỏi thêm gì nữa, chỉ nhẹ nhàng gật đầu.

Con đường ủy thác nhân dân đăng ký hôn nhân không dài, nhưng với tôi, đó là quãng đường của 3 năm hiểu biết sâu sắc, phức tạp và im lặng. Tôi không chắc chắn tương lai sẽ dễ dàng hơn, cũng không hứa rằng chúng tôi sẽ không cãi vã. Nhưng ít nhất, lần này, tôi biết mình muốn nắm tay cô ấy chặt hơn và không buông ra chỉ vì sợ hãi nữa.

Có những cuộc hôn nhân không phải vì hết yêu, mà vì cả hai đều không biết cách ở lại bên nhau. Và đôi khi, cần đi một vòng rất xa, người ta mới hiểu được điều đơn giản nhất là gia đình không chỉ cần một người kiếm tiền mà cần hai người cùng quay về.

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *